Liên hệ nhanh
Họ tên: (*)
Email: (*)
Điện thoại: (*)
Tiêu đề: (*)
Gửi tới bộ phận:(*)
Nội dung: (*)
Mã bảo mật (*) Mã chống spam Thay mới
**Xin vui lòng điền đầy đủ những nội dung được đánh dấu sao (*)
020â18 728ờ Thứ baà 19:28 EDT Thứ ba, 23/10/2018HVT10   NK2013   98

BIẾT ƠN THẦY CÔ

Đăng lúc: Thứ năm - 29/11/2012 01:00
BIẾT ƠN THẦY CÔ

BIẾT ƠN THẦY CÔ

Em hiểu cô muốn nói cô ra đi không phải là một dấu chấm hết căng dặn chúng em phải cố gắng học thật giỏi để đạt kết quả cao trong kỳ thi sắp tới
                        Những ngày 20-11 , tôi lại nhớ đến một người thầy kính yêu , một người cô mẫu mực dịu hiền lên ở bên cạnh chì dẩn cho tôi trong con đường học vấn rèn luyện trở thành một công dân giúp ích cho đất nước
                        Kỉ niệm của một người cô kính yêu ở lớp năm , cô tên là Lệ . Một cái tên khá đau thương và ướt át . Song không phải vì cái tên mà nói lên tính cách của cô , cô vui tính , thích trò chuyện tâm sự cùng học sinh , có học sinh nào tâm sự về tình cảnh gia đình cô đều động viên , an ủi . Cô có cách giãng bài rất hay trong môn toán cô sử dụng những hình ảnh như lấy con vật , cây cối cộng trừ cho nhau làm cho tiết học thêm sinh động . Còn trong môn tiếng việt cô hay kể những câu chuyện dở khóc , dở cười  để rồi từ đó giúp em và các bạn rút ra bài học cuộc sống . Chính vì những bài giảng đậm chất  thực , đậm chất tình người làm cho mổi câu cô giảng đều in trong tâm trí em . Tiết học của cô qua thật nhanh với những nụ cười sảng khoái . Nhưng chuyện gì đến rồi cũng đến , cô xin nghỉ dạy ở trường . Biêt được tin em và các bạn rất bàng hoàng . Vẫn với cái nụ cười tươi tắn trên môi cô bước vào lớp em và không các bạn không dám học vẫn ngồi học như mọi người . Vẫn với những bài giảng đầy niềm vui nhưng sao hôm nay nhìn sâu trong đôi mắt long lanh của cô có một điều gì đó khó nói . Cô thuộc tuýp người rất giỏi che giấu cảm xúc nên những bài giảng đều là cả nhửng tâm huyết của cô . Trong lòng em bỗng một cái cảm giác bồn chồn lo lắng lại nổi dậy hình như trong cái bồn chồn đó có chuyện gì chẳng lành . Từng phút từng giây trôi qua , cái điều muốn hỏi cô lại càng mạnh mẽ hơn . Bạn An bỗng rưng rưng đứng dậy hỏi . " Thưa cô , có phải cô xin nghỉ dạy rồi không ??????" Đôi mắt cô tròn xoe rưng rưng nước mắt . Thùy lớp trưởng nói :" Đúng vậy hả cô " hai hàng nước mắt lăn dài trên má em và các bạn . Cô bị bệnh suy thận nên phải nghỉ đi chữa bệnh . Những hàng nước mắt lại tuôn rơi nhiều hơn khi biết được tin này . Hôm đó , cũng là buổi dạy cuối cùng của cô đối với lớp . Cô nói : " các em đã lớn hết rồi , hãy luôn vững tin vào bản thân mình , có chỉ đi phẫu thuật rồi cô sẽ trở về , hãy tiếp thêm niềm tin cho cô bằng cách học thận tốt nha các em " tiếng dạ vang của cả lớp đã tiếp thêm niềm tin cho cô
                        Ngày chúng em thi cuối kỳ , cũng là ngày cô bưóc vào phòng mổ , Ánh đèn phòng cấp cứu bật lên rồi vụt tắt cô đã mãi mãi ra đi không thể nào bước ra khỏi cánh cửa phòng cấp cứu nữa . Thông qua các thầy cô thì em và các bạn được biết trong quá trình phẫu thuật cáy ghép thân do sức đề kháng cô quá yếu nên bị tai biến dẫn đến nhiễm trùng máu thứ duy nhất mà cô đã để lại cho 39 học sinh chúng em là một dấu chấm . Em hiểu cô muốn nói cô ra đi không phải là một dấu chấm hết căng dặn chúng em phải cố gắng học thật giỏi để đạt kết quả cao trong kỳ thi sắp tới . Cô Lệ một cô giáo mẫu mực , hiền từ sẽ luôn sống mại trong lòng em
                                                                                                                    

Tác giả bài viết: Nguyễn Phạm Mỹ Anh

Hãy chia sẻ với người thân và bạn bè của bạn


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết