Liên hệ nhanh
Họ tên: (*)
Email: (*)
Điện thoại: (*)
Tiêu đề: (*)
Gửi tới bộ phận:(*)
Nội dung: (*)
Mã bảo mật (*) Mã chống spam Thay mới
**Xin vui lòng điền đầy đủ những nội dung được đánh dấu sao (*)
303â18 217ờ Thứ baà 02:17 EDT Thứ ba, 23/10/2018HVT10   NK2013   93

NHỚ ƠN THẦY CÔ

Đăng lúc: Thứ ba - 11/12/2012 18:45
Chúng em yêu thầy cô nhiều lắm...ắm!

Chúng em yêu thầy cô nhiều lắm...ắm!

Thầy cô như người lái đò đưa từng thế hệ học trò cập bến tri thức để rồi thời gian mang họ vào tương lai tung bay trên đường đời. Rồi có phút giây nàoho5 nhớ về những người lái đò ấy? Nhớ con thuyền đưa họ sang sông? Nhớ bến bờ, nơi họ đặt chân đến tương lai? Xa rồi thời dấu yêu ơi!
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt; mso-para-margin:0cm; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}

NHƠN THẦY CÔ

          Hôm nay là ngày 20/11, trở về ngôi trường cũ, lòng tôi lại miên man, nao nức, bồi hồi những kỉ niệm khó quên. Ngày trước khi nhìn các anh chị về thăm trường, tôi cũng muốn được như họ, được về thăm thầy cô giáo cũ, muốn được về đoàn tụ với bạn bè. Và bây giờ, tôi đã thực sự làm được điều đó, nhưng thầy cô giờ đâu nhỉ? Bạn bè giờ phương nào? Có nhớ hay quên những ngày thơ ấu sống dưới mái trường thân yêu? Trở về lớp học năm ấy, tôi chỉ thấy một khung cảng neo sầu. dường như những gì đẹp nhất của tuổi học trò đã bị bỏ quên theo năm tháng, sự hồn nhiên, thơ mộng của trẻ con cũng bay đi mất và lắng đọng nơi đây, mình tôi ngồi nhớ. Nhớ bóng dáng thầy đứng trên bục giảng, bụi phấn bảy bay, nán lại trên tóc thầy, thầy vẫn nở một nụ cười tươi, đôi mắt thiết tha, trìu mến, ấp ủ đầy yêu thương. Thầy cô như người lái đò đưa từng thế hệ học trò cập bến tri thức để rồi thời gian mang họ vào tương lai tung bay trên đường đời. Rồi có phút giây nàoho5 nhớ về những người lái đò ấy? Nhớ con thuyền đưa họ sang sông? Nhớ bến bờ, nơi họ đặt chân đến tương lai? Xa rồi thời dấu yêu ơi! Dù mai này có đến phương trời nào, chúng em vẫn mãi nhớ đến công ơn thầy cô, vẫn giữ mãi những kỉ niệm đẹp nhất thời học trò, và luôn khắc ghi: “ THỜI GIAN DẪU BẠC MÁI ĐẦU- TIM TRÒ VẪN TẠC ĐẬM CÂU ƠN THẦY”

 
Tác giả bài viết: Lê Thị Yến Linh 9/3

Hãy chia sẻ với người thân và bạn bè của bạn


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn