Liên hệ nhanh
Họ tên: (*)
Email: (*)
Điện thoại: (*)
Tiêu đề: (*)
Gửi tới bộ phận:(*)
Nội dung: (*)
Mã bảo mật (*) Mã chống spam Thay mới
**Xin vui lòng điền đầy đủ những nội dung được đánh dấu sao (*)
TIN MỚI
522â14 732ờ Thứ baà 07:32 EDT Thứ ba, 16/09/2014HVT10   NK2013   91

Cảm nhận của em về nhân vật Phương Định trong truyện " Những ngôi sao xa xôi'' của Lê Minh Khuê

Đăng lúc: Thứ ba - 19/03/2013 08:13
Bài làm.
''Chuyện kể rằng em cô gái mở đường
Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã lấy tình yêu Tổ Quốc của mình thắp lên ngọn lửa  
Đánh lạc hướng thù hứng lấy luồng bom
  Những câu thơ thổn thức rưng rưng  trong bài thơ "Khoảng trời hố bom" của Lâm Thị Mỹ Dạ đã gợi lên trong ta bao hình ảnh về những cao điểm mịt mù bom đạn, nơi chiến trận của những người chiến sĩ lái xe, những cô gái thanh niên xung phong " xẻng tay mà viết lên trang sử hồng". Hòa vào dàn đồng ca ca ngợi những cô gái trẻ trung dũng cảm ngoan cường còn có cây bút nữ Lê Minh Khuê với truyện ngắn đầu tay "Những ngôi sao xa xôi" viết năm 1971 khi cuôc kháng chiến chống Mĩ đang diễn ra quyết liệt. Truyện viết về những cô gái thanh niên xung phong sống dưới chân cao điểm tại con đuợng Truờng Sơn huyền thoại, nổi bật nhất trong truyện là nhân vật phuơng Định.
  Tổ trinh sát trong truyện gồm ba nguời:Nho,chị Thao và Phuơng Định.Nhiệm vụ của họ là quan sát địch ném bom, đánh dấu những vị trí bom chưa nổ, san lấp đất đá để thông đuờng cho xe chạy. Một ngày, họ phá bom ít nhất 3 lần, nhiều nhất là 5 lần. Công việc cũa họ là đánh cựơc với thần chết ,nguy hiểm vô cùng.Không biết khi nòa máy bay địch sẽ ập đến,chưa kể đến những công việc phá bom. Các cô đã rất vất vả để bảo vệ con đuờng huyết mạch Truờng Sơn, góp phần vào công việc giải phóng miền Nam thống nhất đất nuớc.Chính trong những hoàn cảnh nguy hiểm gian khó như vậy đã bộc lộ đuợc những phẩm chất cao quý.
   Ở cô nữ Hà Thành ấy ta luông thấy đuợc nét thơ ngây, hồn nhiên trong sáng đúng với lứa tuổi của mình, cô giàu cá tính và rất thích hát
. Không chỉ thích hát mà cô còn hát rất hay.Cô hát hành khúc bộ đội,làn điệu dân ca quan họ; tình khúc Ca-chiu-sa của hồng quân Liên Xô và đến cả dân ca trữ tình Ý. Cô hát giữa những lần địch ném bom,hát khi máy bay địch bay "rè rè" và cơn bão lửa sắp ập đến,hát khi " khói lên và cửa hang bị che lấp".Đúng là "tiếng hát át tiếng bom" của những nguời nữ thanh niên xung phong,những nguời khao khát làm nên những sự tích anh hùng.Cô hát để thêm lạc quan yêu đời, để động viên cho bản thân và đồng đội. Như những cô gái mới lớn khác, cô quan tâm đến hình thức của mình.Cô khiêm tốn tự nhận mình là cô gái khá,hai bím tóc dày tuơng đối mềm.Cái cổ cao kiêu hãnh như loài hoa loa kèn và đôi mắt nhìn sao mà xa xăm.Cô thích làm duyên như những cô thôn nữ ngày xưa,thích ngắm đôi mắt mình trong guơng và tự hào về nó.Cô thuờng đuợc các anh bộ đội hỏi thăm, viết những bức thư đuờng dây nhưng cô chưa có tình cảm riêng với ai cả.Mỗi khi nói chuyện với một anh bộ đội "nói giỏi" nào đấy, cô thuờng làm điệu và tỏ ra kiêu kì và khép mình truớc đám đông. Khi thấy những hạt mưa đá rơi trên cao điểm,tất cả những hình ảnh về mẹ,mái vòm tròn nhà hát,những ngôi sao to trên bầu trời thành phố,chiếc xe chở đầy những thùng kem,...tất cả hiện về làm dịu mát tâm hồn cô nơi chiến truờng khốc liệt, làm cô nhớ khỏang thời gian yên bình trước chiến tranh..
Hồn nhiên ngây thơ là thế nhưng trong công việc cô lại bình tĩnh,gan dạ vô cùng.Khi trọng điểm chìm trong mưa bão đạn của quân thù,giọng cô vẫn bìh tĩnh vang lên :"Tôi, một quả trên đồi.Nho,hai quả dưới lòng đường.Chị Thao,một quả dưới chân cái hầm ba-ri-e cũ.Cao điểm bây giờ vắng lặng đến đáng sợ,cảnh vật bị tàn phá nặng nề: đất nóng,lở loét,thân cây sơ xác,khói đen vật vờ từng cụm
trong không trung.Càng đáng khân phục hơn khi cô cùng đồng đội phải thuờng xuyên đối mặt với thần chết-một tay không thíc đùa-dù đã nhiều lần làm công việc nguy hiểm là phá bom.Dù nguy hiểm nhưng cô vẫn luôn bình tĩnh thực hiện từng động tác phá bom.Cô dùng cái xẻng nhỏ đào đất duới quả bom,khi "lưởi xẻng chạm vào quả bom,một tiếng động sắt đến gai nguời cứa vào da thịt cô".Khi kề bên quả bom, kề bân cái chết im lìm và bất ngờ từng cảm giác của con nguời cũng trở nên "sắt". hơn bao giờ hết.Cô cẩn thận bỏ gói thuốc mìn xuống cái hố vừa đào,chăm mìn,khỏa đất rồi chạy lại chổ ẩn nấp.Sau đó, là những giây phút hồi hộp chờ bom nổ
 

Hãy chia sẻ với người thân và bạn bè của bạn


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 11 trong 6 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn