Liên hệ nhanh
Họ tên: (*)
Email: (*)
Điện thoại: (*)
Tiêu đề: (*)
Gửi tới bộ phận:(*)
Nội dung: (*)
Mã bảo mật (*) Mã chống spam Thay mới
**Xin vui lòng điền đầy đủ những nội dung được đánh dấu sao (*)
097â18 820ờ Thứ bảyà 08:20 ICT Thứ bảy, 18/08/2018HVT10   NK2013   813

Nhớ ơn thầy cô

Đăng lúc: Thứ năm - 15/11/2012 21:04
Nhớ ơn thầy cô

Nhớ ơn thầy cô

Hình ảnh người thầy hiền lành, bao dung bên chiếc bảng đen, phấn trắng luôn đọng trong tâm trí của những người học trò áo trắng ngây thơ. Kể cả khi mai sau ta rời xa khoảng trời áo trắng mực tím, hình ảnh ấy vẫn lưu lại trong ta như một cánh hoa rực rỡ không chút phai mờ.
“Khi thầy viết bảng
Bụi phấn rơi rơi
Có hạt bụi nào
Rơi trên bục giảng?
Có hạt bụi nào
Vương trên tóc thầy?”
Hình ảnh người thầy hiền lành, bao dung bên chiếc bảng đen, phấn trắng luôn đọng trong tâm trí của những người học trò áo trắng ngây thơ. Kể cả khi mai sau ta rời xa khoảng trời áo trắng mực tím, hình ảnh ấy vẫn lưu lại trong ta như một cánh hoa rực rỡ không chút phai mờ. Thầy cô – những người đưa đò cần mẫn luôn lặng lẽ đưa học trò sang bến đỗ tri thức. Chẳng thể biết được mai sau ta có nhớ về “người đưa đò” đã đưa ta sang sông hay không?
Khoảng thời gian đẹp nhất đời người là tuổi học trò. Ôi một thời hoa niên tươi đẹp với biết bao niềm vui pha lần nỗi buồn! Tôi cảm thấy mình thật may mắn vì còn có diễm phúc được ngồi trên ghế nhà trưởng, được vui vẻ hồn nhiên, được sống trong sự bảo ban nghiêm nghị của thầy cô. Năm nay, tôi đã là một học sinh lớp Tám, nghĩa là chỉ còn bốn năm nữa thôi là hết được khoác trên mình áo học trò trắng tinh khôi như mây trời. Nghĩ tới đó, tự nhiên tôi thấy mình chính chắn hẳn lên. Khoảng trời ngây ngô hồn nhiên này mai sau mất đi, dù có bỏ tiền tỉ ra mua cũng chưa chắc gì tôi kiếm lại được.
Ai cũng có ấn tượng về một người thầy, người cô trong tim mình, và tôi cũng vậy. Cô Hường, giáo viên chủ nhiệm năm lớp Ba, là người mà tôi nhớ nhiều nhất. Dù tôi đã học qua rất nhiều thầy cô, nhưng cô vẫn luôn giữ một vị trí đặc biệt trong tôi. Cô không hiền dịu, mềm dẻo với học trò, ngược lại, cô rất ít bộc lộ cảm xúc, gương mặt luôn nghiêm nghị. Trong mắt tôi – một đứa học trò lớp Ba quậy phá – cô luôn là một người lạnh lùng. Trong lớp, tay cô luôn lăm le sẵn một cây thước gỗ mà chúng tôi vẫn gọi đùa là “Đồ Long Đao” vì nó vừa to vừa dày, trông phát sợ. Mỗi khi có đứa nào nghịch phá, cô đều gọi lên bảng, đứng thành một hàng và dùng cây thước gỗ ấy khẽ tay. Tôi không nhớ mình đã bị cô phạt bao nhiêu lần nữa nhưng mỗi lần cô khẽ tay xong tôi lại khóc vì đau. Khi học trò ngoan ngoãn, cô vẫn nghiêm nghị, dù đôi mắt cô ánh lên niềm vui ấm áp. Lâu lắm cô mới cười một lần với chúng tôi. Vào buổi học cuối cùng được học với cô, cô chỉ dặn chúng tôi một câu mà mãi sau này tôi vẫn nhớ:
  • Tôi không cần cá em nhớ đến tôi nhưng các em phải nhớ những kiến thức àm tôi đã truyền đạt cho các em để mà có hành trang lên lớp Bốn và mai sau nữa!
Đúng rồi, bánh xe thới gian vẫn lạnh lùng quay, cuốn tôi vào vòng xoay áp lực của học tập hàng ngày. Tôi chẳng có thời gian để mà suy nghĩ vẩn vơ, chỉ toàn xoay quanh kiểm tra, thi cử. Chỉ khi bất chợt nhìn những tấm thiệp xinh xinh bày trong nhà sách in dòng chữ “Chào mừng ngày 20-11” tôi mới nhận ra lâu nay tôi đã quá vô tâm.
Dân tộc Việt Nam đã truyền lại cho con cháu bao thế hệ tinh thần “Tôn sư trọng đạo” vô cùng đáng quý. Ngày nhà giáo Việt Nam cũng là một ngày vô cùng đặc biệt để tôn vinh những người đã dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp trồng người. Vì tương lai của thế hệ mai sau, cá thầy cô không ngại gian khó, vất vả, vẫn kiên trì gắn bó bên phấn trắng bảng đen, bên chồng giáo án. Dù lũ học trò chúng tôi chỉ biết ham chơi, chẳng làm được gì để đền đáp được ơn nghĩa bao la ấy nhưng thầy cô vẫn yêu thương chúng tôi bằng cả tấm lòng bao dung.
Ơn nghĩa của thầy cô dù tôi có viết hết đời cũng không thể nào kể hết được. Đôi lúc, tôi cho rằng thầy cô đã quá khắt khe nhưng nào biết rằng ẩn sau sự nghiêm nghị ấy là một trái tim ấm áp, luôn hết lòng vì học sinh của mình. Tôi muốn cảm ơn cuộc đời đã ban tặng cho tôi quãng đời áo trắng để tôi được sống trong sự bảo ban của thầy cô. Nhờ vậy mà tôi mới hiểu được ý nghĩa của tình thầy trò cao đẹp và đáng quý.
Tác giả bài viết: Nguyễn Trịnh Nhật Ngân

Hãy chia sẻ với người thân và bạn bè của bạn


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết