Liên hệ nhanh
Họ tên: (*)
Email: (*)
Điện thoại: (*)
Tiêu đề: (*)
Gửi tới bộ phận:(*)
Nội dung: (*)
Mã bảo mật (*) Mã chống spam Thay mới
**Xin vui lòng điền đầy đủ những nội dung được đánh dấu sao (*)
097â18 820ờ Thứ bảyà 08:20 ICT Thứ bảy, 18/08/2018HVT10   NK2013   81

Có bao giờ, bạn thấy?

Đăng lúc: Thứ năm - 15/11/2012 15:44
Có bao giờ, bạn thấy?

Có bao giờ, bạn thấy?

Có bao giờ bạn thấy những điều nhỏ nhặt nhất từ người mang đến cho bạn tương lai?
 
Chúng em – đều là những con người vô dụng nếu không có Thầy. Vì Thầy là người truyền cho chúng em vô vàn kiến thức. Ngày qua ngày, Thầy vẫn bắt đầu chào chúng em với nụ cười ấy, vẫn che dấu một chút sự mệt mỏi, vẫn bắt đầu dẫn dắt chúng em đi trên bầu trời của chính mình. Em biết mà, giọt mồ hôi chỉ tồn tại êm dịu nhẹ nhàng như một giọt nước, nhưng phải biết bao nhiêu công sức mới tồn tại được giọt mồ hôi? Có bao giờ để ý đâu  giọt mồ hôi nghịch ngợm lăn tăn nấp trong cổ áo Thầy, làm vai áo một chỗ trở nên sậm màu hơn. Có bao giờ để ý đâu, những lúc thoáng thấy Thầy trở nên bất lực vì lớp không chú ý, vì những học sinh cá biệt hay quậy phá. Có bao giờ thấy đâu, những nếp nhăn kia dần xuất hiện rõ hơn trên gương mặt hiền từ và phúc hậu. Có bao giờ tự hỏi với mình rằng, bạn đã làm được gì cho chính người mang đến tương lai cho bạn? Khi tan trường, ai cũng đem về cho mình một giỏ kiến thức, ai cũng vươn vai hít một hơi thoải mái, ai cũng vậy, chỉ riêng Thầy. Nhận lại được gì ngoài cổ họng bỏng rát… 
Hình ảnh người nhà giáo, lúc nào cũng được ví như một người lái đò. Đúng vậy! Và dù dòng sông kia có những lúc không lặng yên, và dù tay lái có khi đã mỏi lừ đi vì bọn nghịch ngợm cứng đầu chẳng chịu ngồi yên trên chiếc thuyền, người lái đò vẫn kiên nhẫn, vẫn ghìm thật chặt sự tức giận bên trong để đem đến tâm lí thoải mái nhất cho học sinh của mình. Và rồi khi chiếc thuyền cập bến, bạn có còn nhớ người lái đò xưa tóc giờ đã bạc?
Thầy ạ, khi chúng em bất lực, cảm ơn Thầy đã ở bên, luôn luôn động viên để chúng em đạt được điểm tốt bài kiểm tra kì sau. Nhưng khi Thầy bất lực, ai sẽ hiểu cho Thầy? Vẫn cứ vô tư vui đùa, vẫn cứ vô tư sa sút mặc cho Thầy có răn la. Chúng em thật có lỗi. Chúng em biết, Thầy sẽ chẳng cần đâu sự đáp đền của bọn em, Thầy chỉ mong bọn em học thật giỏi thôi, đúng không Thầy? Và Thầy ạ, nếu điều đó làm Thầy mỉm cười và hạnh phúc, chúng em sẽ cố gắng trở thành người giỏi giang và nhân đạo. Từng ngày, từng giờ. Nhất định, vì chúng em – chúng em là học sinh của Thầy! Thầy yên tâm Thầy nhé! Không chỉ ngày 20/11 không đâu, tất cả các ngày khi Thầy còn dạy chúng em. Cảm ơn Thầy, chúng em – những học sinh của Thầy – cúi đầu cảm ơn Thầy… và cũng xin lỗi Thầy thật nhiều, Thầy nhé!

Tác giả bài viết: Trương Hồng Minh Quyên

Hãy chia sẻ với người thân và bạn bè của bạn


Từ khóa:

bao giờ, nhỏ nhặt

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn