Liên hệ nhanh
Họ tên: (*)
Email: (*)
Điện thoại: (*)
Tiêu đề: (*)
Gửi tới bộ phận:(*)
Nội dung: (*)
Mã bảo mật (*) Mã chống spam Thay mới
**Xin vui lòng điền đầy đủ những nội dung được đánh dấu sao (*)
259â18 113ờ Thứ baà 01:13 EDT Thứ ba, 21/08/2018HVT10   NK2013   77

Mẹ hiền yêu dấu - ánh dương của đời em

Đăng lúc: Thứ tư - 03/04/2013 01:07
   Trong cuộc đời của mỗi con người, hiển nhiên ai cũng đã từng trải qua những phút giây thăng trầm mà cuộc sống mang lại. Với em, sau mọi giây phút buồn vui ấy thì điều em cần là một chốn bình yên, một dấu lặng trong lòng và một người có thể mang lại cho em cảm giác được che chở, an tâm khi bên người đó. Nơi em cần chẳng đâu xa xôi cả, chính là mái ấm gia đình. Còn "một người bạn tâm giao" chẳng ai khác ngoài mẹ của em - người phụ nữ tuyệt vời nhất, luô quan tâm, giúp đỡ em bao nhiêu khó khăn, sang sẻ bao hiêu buồn vui của em
   Ánh mắt mẹ luôn nhìn em với nét vui vẻ, hiền dịu, ánh mắt luôn dõi theo từng bước, từng bước của em trên con đường tìm đến ngày mai tươi sáng. Có lúc em bắt gặp ánh mắt ấy đang trông về nơi xa xăm, mờ mờ, ảo ảo, thể hiện rõ sự lo lắng cho những ngày sắp tới. Mỗi lần nhìn đôi bàn tay đã chai sạn, khô cứng vì hi sinh một đời cho chồng, cho con làm em như ôm mẹ vào lòng và bật khóc. Dù bàn tay mẹ như vậy nhưng khi em nắm lấy đôi bàn tay ấy, nó lại mang đến cho em mềm mại làm lòng em như lân lân vui sướng. Những lúc căng thẳng trong học tập, mệt mõi trong cuộc sống thì em lại trông thấy nụ cười ấm áp, nhẹ nhàng như ánh ban mai của mẹ khiến bao muộn phiền trong em dần tan biến.Em rất thích nụ cười ấy, nó luôn mang lại cho em cảm giác yên bình. Ôi! Em bất ngờ khi trông thấy những vết nhăn trên trán mẹ. Thời gian trôi nhanh thật! Nó đã mang theo tuổi thanh xuân của mẹ rồi!
   Trong đời, ai cũng phải có một lần vấp ngã, vấp ngã để rồi đứng dậy và trưởng thành hơn, riêng em cũng vậy. Trong kỳ thi năm lớp 3, vì một phút bẩn cẩn để rồi hậu quả em nhận được là danh hiệu học sinh giỏi đã không thuộc về em kèm theo đó là những giọt nước mắt và nỗi thật vọng của ba. Lúc ấy, em buồn lắm, cô đơn, giam mình trong phòng và ngồi ngẫm lại,cảm giác như rơi vào vực sâu không một chút ánh sáng. Nhưng rồi từ đâu Xuất hiện một vòng tay ấm áp khẽ ôm em vào lòng, thủ thỉ nhỏ nhẹ bên tai em: " Không sao đâu con! Chỉ cần cố gắng trong các ngày sắp tới thôi! ". Nỗi đau trong em như được xoa dịu đi phần nào. Phải em chỉ cần như vậy,một câu nói thôi như đỡ kéo em lên từ vực thẩm, đõ em dậy sau lần vấp ngã đó. Đôi lúc em như muốn quỵ ngã, bỏ cuộc trong những lúc học tập quá căn thẳng. Lúc đó, nụ cười tỏa nắng, ánh mắt dịu hiền của mẹ lại xuất hiện trước em như tiếp thêm nguồn động lực cho em tiến bước. Khi còn bé, những khi em được phần thưởng, việc đầu tiên em nghỉ đến là chạy ù một mạch về nhà để khoe với mẹ vì em hy vọng sẽ được nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của mẹ. Suy nghĩ của em chả sai,đúng là mẹ đã cười nhưng kèm theo đó là những giọt nước mắt. Em lại tự nhũ, sao mẹ lại vừa cười vừa khóc chẳng lẽ em đã làm việc gì khiến mẹ buồn lòng?
Tác giả bài viết: Lê Nguyễn Tú Nhi

Hãy chia sẻ với người thân và bạn bè của bạn


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn