Liên hệ nhanh
Họ tên: (*)
Email: (*)
Điện thoại: (*)
Tiêu đề: (*)
Gửi tới bộ phận:(*)
Nội dung: (*)
Mã bảo mật (*) Mã chống spam Thay mới
**Xin vui lòng điền đầy đủ những nội dung được đánh dấu sao (*)
103â18 828ờ Chủ nhậtà 08:28 ICT Chủ nhật, 16/12/2018HVT10   Liên Đội   Giáo dục

Cháu tôi bị đuổi học

Đăng lúc: Thứ sáu - 01/03/2013 16:04 - Người đăng bài viết: hvt10 | Đã xem: 174
 Cháu tôi bị đuổi học

Cháu tôi bị đuổi học

(Dân trí) - Kính gửi Diễn đàn Dân trí! Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định gửi đến tòa soạn bài viết về trường hợp cháu tôi bị đuổi học, với mong muốn nhận được các ý kiến đóng góp của các bạn có nhiều năm kinh nghiệm về ngành sư phạm…
(minh họa từ internet)
(minh họa từ internet)

… Nhất là trao đổi về các hình thức dạy dỗ và kỷ luật áp dụng với học sinh THCS.

Gia đình em trai tôi sinh được một cháu trai đầu lòng vào năm 2001, vào thời điểm mẹ của cháu mang thai cháu thì gia đình chúng tôi (cả vợ chồng em trai tôi) gặp nhiều khó khăn, nên em dâu tôi cũng vất vả cả về vật chất lẫn tinh thần. Có lẽ do vậy, khi sinh cháu được 9 tháng thì phát hiện cháu có vấn đề liên quan đến bệnh bại não.

Chúng tôi đều rất buồn và thương cháu, lo sau này cháu khó có thể đến trường nên sẽ bị thất học. Nhưng rồi nhờ sự chữa trị kịp thời, đến 6 tuổi cháu được đi học bình thường như các bạn cùng trang lứa, kết quả học tập của cháu cũng khả quan. Tôi đã rất mừng vì không phải lo lắng đến viễn cảnh cháu bị thất học nữa.

Sau này, khi tôi chuyển về ở gần gia đình em trai và có điều kiện gần cháu hơn, tôi trực tiếp đưa và đón cháu đi học vào những hôm bố mẹ cháu bận công việc. Tôi quan sát từ xa các hành động của cháu với bạn bè, cùng với kiểm tra tư duy nhìn nhận vấn đề cuộc sống và học tập của cháu trong thời gian học tại trường tiểu học Yên Hòa, Hà Nội, tôi có thể kết luận như sau:

- Về khả năng học Toán thì cháu cũng sáng dạ và có tư duy khá tốt.

- Về cách thể hiện với cuộc sống cháu có hơi “tồ” hơn bạn bè, không được khôn “lỏi” như nhiều đứa trẻ cùng lứa. Do vậy rất hay bị các bạn tập trung lại trêu đùa.

-Về giao tiếp với bạn bè thì có vấn đề mà tôi quan tâm: Cháu rất thích đùa vui bằng câu nói (đùa vô tư và không ác ý) với bạn bè, và cũng thường bị nhiều bạn tập trung trêu đùa lại. Khi bị bạn bè tập trung trêu đùa mình mình, cháu cảm thấy bị ức chế và rồi có khi thiếu kiềm chế lại hay đánh nhau với bạn. Tôi đã thường phân tích, khuyên cháu nên coi đó như là chuyện bình thường, không cần tức giận. Cháu lại cười...

Dù vậy, tôi nhận thấy vấn đề của cháu là ở nhận thức, chưa phân biệt rõ như thế nào là bình thường hay không bình thường. Nên tôi cũng bắt đầu uốn nắn, hướng cho cháu tự tập suy nghĩ nhận thức được các vấn đề liên quan đến bản thân để cháu tự hiểu như thế nào là bình thường và không bình thường. Để từ đó cháu tự đưa ra những lời nói và hành động hợp lý....Tôi thấy cháu nhận thức được vấn đề cũng rất nhanh.

Năm nay cháu bắt đầu học lớp 6 tại trường THCS Nam Trung Yên, Hà Nội, cũng là thời điểm tôi thường xuyên nhắc nhở bố mẹ cháu tập cho cháu cách suy nghĩ để có những hành động và cách ứng xử phù hợp với các vấn đề trong cuộc sống. Cũng là để cháu có khả năng thích nghi và ứng xử tốt hơn với bạn bè.

lần tôi đến đón thì cháu chạy ra và khóc nức nở kể: - Bác ơi, cháu bị bạn A đấm vào mặt… Nhìn vết sưng tấy đỏ trên mặt cháu, tôi rất đau lòng, nhưng nghĩ chuyện trẻ con và biết cháu có tật nên tôi phải quát: - Bác và bố mẹ cháu sẽ không giải quyết việc này thay cho cháu. Cháu phải báo cáo cô giáo chủ nhiệm để cô giáo xử lý. Mà cháu cũng phải tập cách kiềm chế khi bị các bạn trêu đùa…

Mấy hôm sau tôi hỏi: Cháu đã báo cô giáo chủ nhiệm chưa? Cháu nói: - Báo cô rồi ạ và cô bảo để cô xử lý. Rồi cháu lại cười....

Nhưng rồi cuối học kỳ 1, cháu bị nhà trường không cho ngủ trưa tại lớp như các bạn khác với lý do cháu nghịch làm các bạn không ngủ trưa được. Đến giữa tháng 2 năm nay thì nhà trường ra quyết định đuổi học cháu với lý do: cháu nghịch và hay đánh nhau. Tôi không rõ cháu nghịch như thế nào và đánh nhau bao nhiêu lần trong học kỳ 1 tại lớp, nhưng khi ở nhà tôi không bao giờ thấy cháu nghịch đùa có một chút nguy hiểm nào hay một ác ý nào, mà chỉ là sự nghịch vô thức của trẻ con.

Tôi không hiểu cách hành động của trường THCS Nam Trung Yên - Hà Nội như vậy là đã hợp lý chưa? trình tự đuổi một học sinh còn nhỏ tuổi như vậy có đúng không? Nhưng như thế hệ tôi thì khi học sinh nghịch hoặc đánh nhau nhiều, nhà trường có thể phạt từ hình thức nhẹ đến nặng... Kể cả có thể bị phạt quỳ gối cả buổi hoặc đi lao động vệ sinh trường, chứ không thể ra một quyết định đuổi học “nhanh và nhẹ nhàng” đến như vậy.

Tôi cũng đã từng học với bạn bị tàn tật hoặc bị thiểu năng về trí tuệ, hoặc với các các bạn vào diện “đầu gấu” không chịu học mà chỉ phá quấy hay bắt nạt các bạn khác trong lớp. Nhưng cuối năm học thì nhà trường mới quyết định bạn đó được lên lớp hay bị học lại, còn chúng tôi vẫn phải luôn phải học chung với các bạn như vậy.

Xét cho cùng, khi trưởng thành thì tôi thấy phải làm việc với nhiều người luôn tìm cách gây khó dễ cho mình hay hại mình là điều tất yếu của cuộc sống, và mình vẫn nên vui vẻ thích nghi.

Với trường hợp cháu mình, tôi xin khẳng định là cháu hay trêu đùa nhưng chỉ bằng câu nói, chứ không bao giờ đùa ác ý hay chủ động gây sự trước với bạn bè. Cháu chỉ thiếu kiềm chế khi bị bạn bè “tập trung gây sự trước”. Vậy tại sao nhà trường lại đuổi học cháu khi kỳ 2 vừa mới bắt đầu?

Tôi tha thiết mong được tòa soạn cho đăng tâm sự và thắc mắc của tôi lên Diễn đàn, để tôi nhận được sự phải hồi từ các bạn hiểu biết về sư phạm và các nhà sư phạm chân chính. Nếu cháu bị đuổi học như vậy là đúng thì chúng tôi xin vui lòng tiếp nhận sự thật. Nếu không, hãy cho cháu được đến trường để tiếp tục theo học.

Phan Hồng Giang

(41 tuổi, là kỹ sư Điện tử-Viễn thông, ở phường Xuân Khanh, Thị xã Sơn Tây, Hà Nội)


Nguồn tin: dantri.com.vn

Hãy chia sẻ với người thân và bạn bè của bạn


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết